Ningbo cho phép những người bán hàng rong lưu động kinh doanh hợp pháp, tạo ra kết quả đôi bên cùng có lợi giữa trật tự và sinh kế.
Tiểu Phan, cậu có thấy tin quầy cơm thịt kho đó “được chính thức hóa” không? Một phần cơm hộp 10 tệ mà còn được nhắc đến trong bài bình luận của Nhân Dân Nhật Báo.
Có, tôi thấy rồi. Trước đây chủ quầy mỗi ngày đều phải đẩy xe đi bán kiểu “đánh du kích”, giờ thì đã có chỗ bán cố định và cả giấy phép kinh doanh. Tôi thấy rất thú vị.
Đúng vậy. Trước kia thường là xua đuổi, phạt tiền, giống như “mèo bắt chuột”. Lần này chính quyền đổi cách làm, từ “tôi phải quản anh” thành “tôi giúp anh”.
Tôi để ý món cơm thịt kho của anh ấy được yêu thích là vì rất chân thành và thực tế. Anh ấy nhớ khẩu vị của công nhân, sự gần gũi tình người đó đã làm mọi người cảm động.
Trong các thành phố Trung Quốc, người ta thường nói đến “hơi thở cuộc sống”. Những gánh hàng nhỏ mang đến không chỉ là thức ăn mà còn là hơi ấm của đời sống. Nếu quản lý chỉ nói đến quy tắc mà không có sự ấm áp, thì sẽ đánh mất lòng dân.
Điều này làm tôi nhớ đến tư tưởng cổ xưa “dân là gốc của nước”. Nếu có thể để người dân yên tâm sinh sống, xã hội tự nhiên sẽ ổn định hơn.
Nói hay lắm. Trùng Khánh lập ra “quầy hàng theo thủy triều”, còn Thượng Hải dùng dữ liệu để quy hoạch chợ đêm, tất cả đều đang tìm kiếm sự cân bằng giữa trật tự và sinh kế.
Hóa ra quản trị không phải chỉ đơn giản là đúng hay sai, mà là một loại trí tuệ. Vừa giữ vững giới hạn cơ bản, vừa giữ lại tình người, đó mới là con đường lâu dài.
Tại sao nên dùng ứng dụng
Hỏi AI, nghe lặp lại, lưu từ vựng và theo dõi tiến độ của bạn
Hơn 1.000 đoạn hội thoại và 500 bài báo Easy Mandarin News có sẵn.
Sử dụng chế độ lặp lại, chỉnh tốc độ âm thanh và lưu từ vào thẻ ghi nhớ.
Nhận giải thích nhanh về ngữ pháp, cách dùng và cấu trúc câu.