Bàn về sự xung đột giữa thẩm mỹ của phim cổ trang lãng mạn và tính chân thực lịch sử, cũng như logic sáng tác đằng sau đó.
Dạo này bạn có xem “Trục Ngọc” không? Nam chính bị gọi là “tướng quân phấn nền” đang gây nhiều tranh luận.
Có xem. Lúc đầu tôi thấy khá đẹp, nhưng sau đó cũng thấy hơi kỳ. Một vị tướng trên chiến trường sao có thể trau chuốt đến vậy?
Đúng rồi, điều này phản ánh sự khác biệt giữa phim cổ trang lãng mạn và phim lịch sử. Phim cổ trang lãng mạn giống như một dạng tưởng tượng lãng mạn, không hoàn toàn theo đuổi sự chân thực.
Nhưng việc khán giả phàn nàn cũng có lý chứ? Dù sao thì các tướng trong lịch sử Trung Quốc, như Hạng Vũ hay Nhạc Phi, đều mang hình ảnh rất mạnh mẽ.
Chính xác. Trong thơ cổ cũng thường viết “ngựa sắt sông băng”, “chiến trường điểm binh mùa thu”, nhấn mạnh sự khốc liệt của chiến tranh chứ không phải vẻ đẹp.
Nhưng hiện nay nhiều khán giả lại thích kiểu nhân vật “đẹp, mạnh và bi kịch” — vừa đẹp trai vừa đáng thương, rất dễ khiến người ta đồng cảm.
Đó là một kiểu sáng tác theo công thức. Chỉ cần nhân vật phù hợp với kỳ vọng của khán giả thì dễ thành công, nhưng nội dung có thể trở nên rỗng tuếch.
Nghe bạn nói vậy, tôi thấy “tướng quân phấn nền” vừa oan vừa không oan. Oan ở giới hạn thể loại, nhưng không oan vì cách sáng tác đúng là hơi lười.
Tại sao nên dùng ứng dụng
Hỏi AI, nghe lặp lại, lưu từ vựng và theo dõi tiến độ của bạn
Hơn 1.000 đoạn hội thoại và 500 bài báo Easy Mandarin News có sẵn.
Sử dụng chế độ lặp lại, chỉnh tốc độ âm thanh và lưu từ vào thẻ ghi nhớ.
Nhận giải thích nhanh về ngữ pháp, cách dùng và cấu trúc câu.